Wednesday, 23 May 2012

In ấn Châu Long

Với kinh nghiệm lâu năm trong ngành in ấn, Công ty cổ phần Châu Long luôn cam kết đem đến cho khách hàng những dịch vụ in, sản phẩm in tốt nhất, giá cả hợp lý nhất. Dây chuyền và công nghệ in hiện đại được sử áp dụng trong quá trình sản xuất luôn cho ra những mặt hàng in ấn có chất lượng cao, hình thức, mẫu đẹp được thiết kế công phu tỉ mỉ sẽ làm hài lòng tất cả những yêu cầu khắt khe nhất của khách hàng.

 

Từ khi thành lập đến nay, Công ty CP in Châu Long đã có những bước tiến không ngừng trong lĩnh vực thiết kế in ấn trên mọi chất liệu. In Châu Long có đội ngũ những nhà thiết kế trình độ cao và giàu kinh nghiệm. Chúng tôi đã tạo được danh tiếng trong việc thiết kế tạo mẫu in ấn và gia công quảng cáo với chất lượng cao, sản phẩm đẹp, giá cả hợp lý, giao hàng đúng hẹn và dịch vụ sau bán hàng hoàn hảo. Công ty in Châu Long mong nhận được sự hợp tác ủng hộ của Quý khách hàng qua các dịch vụ in ấn trọn gói:


THIẾT KẾ, IN ẤN, GIA CÔNG SẢN PHẨM HOÀN CHỈNH


- Thiết kế logo, bộ nhận diện thương hiệu.

- In catalogue, sách báo, tạp chí, lịch độc quyền, tờ rơi, tờ gấp, Poster, kẹp File, Túi giấy.

- In phong bì, tiêu đề thư, Name Card

- In Bao bì, nhãn mác, tem sản phẩm, hộp Caston, hộp bao bì Duplex chất lượng cao... 

- In thẻ nhựa, thẻ từ, thẻ nhân viên.

- In mặt đĩa, nhãn đĩa, vỏ đựng đĩa CD, VCD, DVD ... 

- In tem bảo hành, tem vỡ, decal trong, decal thiếc, decal ngũ sắc 7 màu.

- In lên cốc, đĩa thủy tinh, sành sứ, pha lê, bút bi, sổ công tác làm quà tặng.

 

Chúng tôi sẵn sàng phục vụ Quý khách hàng với cam kết về chất lượng của in ấn phẩm, giá rẻ, thời gian trả hàng sớm nhất và trả hàng tận nơi trong nội thành Hà Nội. 

Mọi yêu cầu xin vui lòng liên hệ:


CÔNG TY CỔ PHẦN IN CHÂU LONG

Địa chỉ: Số 3 Ngõ 217 Đê La Thành, Đống Đa, Hà Nội.

Điện thoại: 04 6255 0123 – 6256 0123

Website: http://www.inchaulong.vn

Email: chaulongprint@gmail.com

GĐKD: Mr. Trường 0914.119.668

PGD: Mr. Cường 0904.359.056

 

 

Thuê người bê tráp| bê tráp | lang cam| dang ha van

Thursday, 5 April 2012

Phuong Thanh Khong bao gio la toi do

...

Từ khóa liên quan

Danh từ
  • mẹ
  • tội đồ
  • danh tiếng
  • nghệ sĩ
  • cuộc đời
  • cuộc sống
Động từ
  • hát
  • ghét
Tên người
  • Phương Thanh
  • Woody Allen
Cụm từ
  • chộp giật
  • sống chân
Từ chuyên môn
  • gái mại dâm
  • đạo diễn
Địa danh thế giới
  • Paris

Tin đọc nhiều

  • Hà Linh mặc áo mỏng, không nội y biểu diễn trước trẻ... - Báo Giáo dục Việt Nam 64990 lượt đọc
  • Em gái Thanh Thảo vào viện cấp cứu vì sốc nặng - Zing 14818 lượt đọc
  • Nhiều ca sĩ sẽ… hiện nguyên hình! - Báo Đất Việt 10716 lượt đọc
  • Anh Thư từ giải nhất AMA Supper Stars đến Vietnam's Got Talent - VOV Online 7343 lượt đọc
  • Hình ảnh của người sinh con cho Ngô Kiến Huy - Phunutoday.vn 6237 lượt đọc
  • Em gái Thanh Thảo cấp cứu vì Ngô Kiến Huy - Eva.vn 4544 lượt đọc
  • 'Tôi thấy ngượng thay cho Hà Linh' - Báo Giáo dục Việt Nam 4041 lượt đọc
  • Khánh Linh: 'Kết hôn không còn quan trọng với tôi' - XZone 3218 lượt đọc

Có thể bạn quan tâm

  • Đêm BK 5 Vietnam's Got Talent: Nhóm acapella Mộc gây "choáng" - Báo TTVH
  • Ngô Kiến Huy thừa nhận có con với em gái Thanh Thảo - Ngoisao.net
  • Mỹ Linh: Diva kém nhã nhặn - Tiền Phong
  • Bán kết 5 Vietnam's Got Talent: Nhiều nhóm tranh tài - Báo TTVH
  • Thanh Thảo và những con nuôi "đúng thời điểm" - Eva.vn

Chưa có bình luận nào

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Các bài mới

  • Em gái Thanh Thảo nhập viện vì Ngô Kiến Huy? - VietnamNet
  • Nghệ sĩ vĩ cầm Sarah Chang biểu diễn tại chương trình Hòa nhạc Hennessy lần thứ 16 - QĐND
  • Cậu bé Lady Gaga bất ngờ dừng bước - 24h.com.vn
  • Những giọt nước mắt cảm động nhất VN's Got Talent - VnMedia
  • Ronan Keating và vợ đã chia tay - Dân Trí

Các bài khác

  • Em gái Thanh Thảo nhập viện vì sốc nặng - VnMedia
  • Nhóm rock Simple Plan sắp tới Hà Nội - Dân Trí
  • Cheryl khoe hình xăm ở "khu vực nhạy cảm"! - VnMedia
  • Hotgirl Khánh Chi góp mặt tại "Gala khát vọng tuổi trẻ" - VnMedia
  • Xem Vietnam's Got Talent bán kết 5 "nhạt thếch" - VnMedia

Về đầu trang

Thông tin tiện ích

  • Lịch chiếu phim rạp
  • Giá vàng
  • Kết quả xổ số
  • Tỉ giá
  • Chứng khoán
  • Truyền hình

Dịch vụ

  • Nhúng tin vào trang web
  • Thống kê & So sánh báo điện tử

Báo Mới của tôi

Đăng nhập | Đăng ký | Quên mật khẩu

Chưa lưu bài nào Đăng ký tin thư

Chuyên mục của tôi

  • Chưa có chuyên mục nào
  • Tạo chuyên mục mới
  • Top chuyên mục tự tạo
  • Khôi phục chế độ mặc định

Lá số tử vi

Sư Tử (23/07-23/08)

Rất có thể bạn sẽ phải tiếp cận sự việc của ngày hôm nay với một tinh thần táo bạo và liều lĩnh. Bạn không quá sơ suất, hồ đồ nhưng lại tỏ ra rất tự tin, có một nguồn lực mạnh mẽ đang ẩn chứa trong bạn.

Tiếng Việt
  • Phiên bản Baomoi Lite
  • Đọc Báo mới trên Mobile
  • Có thể bạn chưa biết?
  • Nhúng tin vào trang web
  • Giới thiệu Báo mới
  • Điều khoản sử dụng
  • Liên hệ với chúng tôi
  • Quảng cáo trên Báo Mới
  • Liên kết website
  • More news, less time - Baomoi English
  • Báo Mới trên Facebook
  • Báo Mới Blog

Việc tổng hợp và sắp xếp các thông tin trên Báo Mới đều được thực hiện tự động bởi một chương trình máy tính.

Giấy phép số 46/GP-TTĐT cấp ngày 13/01/2012

Bản quyền thuộc Công ty Cổ phần Công nghệ EPI .

Powered by ePi Technologies



Và cuối cùng, nếu tìm một điển hình của danh tiếng và nước mắt của làng ca nhạc ở cái thời nhạc Việt với những giọng ca đỉnh cao nhất, chắn chắn, ta không thể không nhắc đến cái tên gắn với những bài tình ca đau đớn một thời: Phương Thanh.

Như tạm tổng kết một chặng đời, Phương Thanh cười hồn nhiên mà rằng: tôi đã được sống để mà cho. Nhiều kẻ nhìn chị ái ngại rằng chị đã cho hết đến mức không còn gì cho mình, nhưng chị vẫn cái lý lẽ của người còn vốn liếng: tin tôi đi, tôi vẫn tiếp tục cho nữa. Vậy, Phương Thanh còn nhiều không, trong cái hành trình cho của tiếp theo?

Không bao giờ là tội đồ

- Mỗi lần nghe lại giọng chị thời vàng son với những Một thời đã xa, Xa rồi mùa Đông, Trống vắng… hơn 10 năm trước, chị có tiếc không?

Không. Tôi tự biết rằng không ai có thể vặn ngược được thời gian nên luyến tiếc cũng chẳng để làm gì cả. Tôi đã hát bằng hết cả tuổi trẻ với những yêu thương và buồn đau của những gì hồn nhiên nhất. Nhưng không có nghĩa là tôi của hôm nay đang là một bức tranh đối lập của ngày trước. Giọng tôi giờ chín chắn hơn, dù không còn mãnh lực để gào thét như tuổi trẻ thì tôi hát theo lối tâm sự nhỏ nhẹ. Đó cũng là cách tôi tải những uẩn khúc trong mình và làm nhẹ nó như mình đang chứa sóng ngầm vậy. Cái gì cũng thế, nói thẳng ra có khi lại không hay bằng nói thì thầm. Tôi đang thay đổi theo thời gian chứ không đi ngược lại với thời gian. Tôi sẽ hát lại những bài ca não nùng ngày cũ nhưng sẽ hát với một niềm tin khác, để thấy cuộc sống dù buồn đến mấy cũng phải có một lối thoát.

Bởi, lặp lại mình cũng chẳng phải là một điều hay ho.

- Gần đây, khi xem Phước Hạnh của chị trong "Hot boy nổi loạn", không hiểu sao tôi vẫn liên tưởng đến thân phận của người nghệ sĩ về chiều. Có lẽ, nghệ sĩ và cô gái bán hoa, "vinh quang" rất khác nhưng tủi nhục phần nào rất giống…Cho hết khán giả tuổi xuân và sức lực, chị có chạnh lòng hụt hẫng về một cái kết nào đó sẽ đến với mình một ngày gần?

Thật sự ra nghệ sĩ đáng thương, đáng tội và đáng ghét. Con người ta, ai làm công việc nào cũng vậy, khi tham lam mặt sân si thì thấy ghét. Nhưng khi bình tĩnh để nhìn lại những cống hiến của họ cho công chúng, sẽ thấy đáng yêu. Người nghệ sĩ ai cũng muốn được sống lâu dài trong lòng công chúng dù là 70 hay 80 tuổi. Cho dù hát một câu ngẫu hứng trong một chương trình nào đó hay đóng một vai nhỏ về một cụ già, thì cũng là vui rồi. Người nghệ sĩ có những niềm hạnh phúc nhỏ là thế, nên dù ở tuổi nào, tôi cũng đều mỉm cười hạnh phúc về những gì mình làm được. Hay đúng hơn, tôi luôn biết cho từng thời điểm và cho một cách không tính toán, thế nên cũng chẳng bao giờ có chuyện than thân trách phận về những gì mình đã cho đi cả.

Nhưng sự chuẩn bị tâm lý để đến lúc chiều xuống, thì mình phải tính một đường dài chứ không thể nói rằng, đằng nào mình cũng qua xuân sắc, chộp giật gì được thì chộp giật và đi một con đường ngắn ngủi. Sự tự trọng nghệ sĩ nằm ở đó. Bây giờ, Phương Thanh đã 40 tuổi và cô ta đã nhìn xa ra trong tương lai, cô ấy sẽ làm gì. Tôi sẽ giảm bớt những gì là số đông bởi nếu mình cứ bị cuốn theo những ồn ào mãi thì con đường đi sẽ rất ngắn. Bởi hát nhiều cũng sẽ chóng chán và xem nhiều cũng sẽ chóng nhàm. Đó là điều bắt buộc. Nhất là với những nghề sống bằng cảm xúc bởi chẳng có cảm xúc nào tải nổi chúng ta nếu chúng ta cứ cho một cách ồ ạt không tính toán.

Khi đứng trên đỉnh cao danh tiếng, tôi đã ý thức rằng, không phải lúc nào mình cũng là một ngôi sao hot mãi. Vấn đề là dù trên đỉnh hay dưới dốc, tôi vẫn luôn được là mình. Ai cũng có thời của họ và chắc chắn mọi thứ sẽ qua đi. Cái còn lại để đi tiếp, phải là mình thôi.


- Có một câu thoại rất hay trong bộ phim Midnight in Paris của đạo diễn Woody Allen khi nói về những vang bóng một thời: "Họ chưa chết và họ cũng chưa là quá khứ". Nếu chị cứ nghĩ, ai cũng có một thời, thì sẽ có làm giảm đi sự kiêu hãnh ngày nào mà chị đã bất chấp để có nó hay không?

Tôi vẫn kiêu hãnh về những gì đàn bà nhất trong giọng hát của mình dù mỗi một giai đoạn nó sẽ được thể hiện ở những cung bậc khác nhau. Ngày xưa tôi theo thị trường, mà thị trường thì thuộc về số đông, nên mình phải dĩ hòa vi quý. Nhưng mỗi ngày ta lớn hơn thì những ồn ào dành bỏ lại và ta cũng không thể đứng giữa đám đông mà diễn đạt những gì không thuộc về họ. Tôi tính một con đường nhẹ nhàng thoải mái, vẫn để giọng hát mình lan tỏa. Nhưng, cái gì lan tỏa rộng thì dễ đi vào ngõ hẹp, tôi đã lan tỏa rộng và tự tôi thu lại chứ không để người ta thu mình vào.

- Như chị nói, người nghệ sĩ đáng thương, đáng ghét và đáng tội. Chị đã nếm hết cảm giác của những chữ "đáng" đó rồi ư?

May mắn là tôi đủ tỉnh táo để tự cứu mình không rơi vào hai chữ "đáng" ở phía sau bằng những gì chân thành nhất có thể. Tôi từ đầu đời đến cuối đời phấn đấu mình nằm ở phân khúc "đáng yêu". Còn nếu tôi đẩy mình vào chỗ "đáng ghét" thì chắc chắn sẽ đẩy đến chỗ "đáng tội". Tại vì khi người ta ghét mình, thì người ta sẽ thấy mình là một tội đồ. Mình làm sao để người ta vẫn yêu mến mình thì chỉ có khiêm tốn và tất cả mọi thứ bình hòa. Còn nếu mình tham vọng quá chắc chắn người ta sẽ ghét. Mình cứ nổi hoài, ai ngoi đầu lên là mình cứ kéo xuống, mình cứ đè mãi như thế, dìm người ta cho chết, bành trướng hoài, chắc chắn sẽ trở thành tội đồ.

- Dĩ nhiên, người chà đạp lên mọi thứ chẳng bao giờ có tên trong "từ điển người tốt", nhưng người luôn làm cho mình đáng yêu, luôn làm cho mình vừa lòng hết thảy, thì cũng…

Tôi cũng chẳng dại dột để chọn như thế, vì nếu cố làm vừa lòng mọi người thì còn đâu là bản thân mình? Làm vừa lòng mọi người khác với thái độ sống chân thành. Tôi luôn chọn một con đường vừa phải, vừa với sức mình dù khi mình đứng trên cao hay ở lưng chừng. Có thể tôi cho hết khán giả trên sân khấu, nhưng ngoài đời, tôi phải sống sao để tôi còn cảm xúc, sức lực để cống hiến tiếp chứ không phải nhìn đâu cũng thấy thù hận, thấy đối thủ để tìm cách hãm hại người ta. Cuộc đời chỉ có ý nghĩa khi mình còn thấy ngày mai, chứ không phải mình đạp đổ tất cả để ngày mai mình chẳng còn gì. Bởi khán giả khi đã ghét mình rồi thì coi như mình sẽ mất hết.

- Chị sống chân thành, cho hồn nhiên, nhưng cho hết thì đâu dễ có ngày mai, vì ta đâu có còn gì... Phương Thanh ý thức được điều này hơn ai hết, nên chị đã tự trừng phạt mình bằng cách lui vào bóng đêm trong một thời gian khá dài, phải không?

Mọi người đã nhìn thấy Phương Thanh hát trống vắng ở cái thời giọng hát phải thuộc dạng "rừng rú" máu lửa. Nhưng bỗng dưng tôi tự nhiên mất giọng, không hát được và hát rất tầm bậy. Có một thời điểm tôi không kiềm chế được mình, giống như ai nhảy vào cổ họng tôi, hát mà mình cũng không chịu nổi, không thể nào đi vào nốt được, giọng cứ phân tán đi nơi nào đó, mỏng dính. Sau đó, tôi tự lui vào trong và tu (tu ở đây là tu tâm chứ không phải tu hình thức). Tôi tu để giải nghiệp cho mình, tĩnh tâm nhìn lại trong một thời gian rất dài và hôm nay, nhưng không phải là trừng phạt mình mà là tái tạo năng lượng. Giờ tôi bắt đầu hát lại được. Mọi thứ đã qua đi và tôi của ngày hôm nay, vẫn tiếp tục bình tĩnh để tu mình.

"Cho" là hạnh phúc

- Đốt hết mình cho sự nghiệp, dốc hết mình cho những người thân, tóm lại, chị là người khôn hay là người dại?

Tôi không khôn cũng chẳng dại, mà là người biết điều. Tôi luôn sống đúng với tính cách và bản chất của mình, cho đi một nụ cười là sẽ được tặng lại một nụ cười; tặng cho người ta một hơi ấm thì mình sẽ được sưởi ấm. Ở đời, sống là phải được lo, được khổ. Nếu mình không làm được như thế, thì cuộc đời mình vô nghĩa lắm. Hãy xem đó là những cái "được", được lo lắng cho những người xung quanh như một niềm hạnh phúc, chứ không phải là "bị".

- Vậy, những lo lắng đó đến nay cho những người thân của chị, đã vơi hơn phần nào chưa ?

Tôi vẫn thích được lo nữa. Nhưng cái lo mỗi ngày nhẹ hơn một tí vì những cái nặng đã qua rồi. Mình còn được lo là mình còn phấn đấu.

Thực ra, những cái khổ của tôi cũng không bằng cái khổ của mẹ khi lo cho những đứa con của mình. Dù gì, tôi cũng được sống cuộc sống của một người có danh, có phận và có tiền. Còn mẹ, lên voi xuống chó, gánh nào cũng nặng nhưng tất cả chỉ vì tình thương con thương chồng để rồi vun vén. Tới ngày hôm nay, tôi cũng không biết có nhiều cơ hội để lo cho mẹ nữa hay không.

- Mẹ cho chị vay, chị trả nợ lại cho con gái của mình, suy cho cùng đó cũng là luật vay trả của nợ đời truyền kiếp. Vậy, chặng đường mà chị "trả nợ" cho con gái mình, chị có hình dung ra không?

Đó là một chặng đường trắc trở vì bất cứ một người mẹ nào cũng phải học lại những gì mà con mình ngày một lớn lên. Sự hiểu biết về cuộc sống của ta thì hữu hạn mà sự phát triển của mọi thứ xung quanh thì vô hạn. Con gái tôi chỉn chu hơn tôi, và đẹp hơn tôi. Con tôi học giỏi, giờ giấc đàng hoàng trong khi mẹ thì giờ giấc lung tung lắm. Tuy nhiên có hai đặc tính mà bé được thừa hưởng là nóng tính như mẹ và…hay đánh nhau. Tôi biết, con gái tôi sẽ tốt số hơn tôi.

Trả cho mẹ ư, tôi không thể trả được bằng tiền mà phải trả lòng hiếu thảo. Tôi có hiếu đó, nhưng một chặng đời dài tôi rất hay cãi mẹ mà giờ tôi làm mẹ rồi, tôi thấy cãi mẹ là không đúng. Trả ơn cho mẹ cũng chỉ trả được vật chất và những động viên tinh thần, chứ không trả được tuổi thanh xuân mà mẹ đã hy sinh hết để lo cho chị em tôi. Khi bố tôi mất, tôi còn bé lắm. Tôi không hiểu hết được nỗi cô đơn của mẹ khi thiếu người đàn ông như thế nào. Lúc đó, mẹ tôi tính đi bước nữa nhưng chúng tôi đã cản. Tới bây giờ, đó cũng là điều tôi ân hận khi mình trải qua một cuộc sống cần người đàn ông bên cạnh, đành biết nói với mẹ hai từ "giá như". Bởi khi tôi có gia đình, có cuộc sống riêng, thì tôi hiểu những lo toan của chị em tôi đối với mẹ cũng không thể bằng một người đàn ông kế bên mẹ.

Anh nói rất đúng, trả nợ cho con, cũng là trả những gì mình đã vay của mẹ. Bao giờ mẹ cũng muốn tôi ổn định, cháu trưởng thành thì mẹ mới yên lòng được vì tôi hiểu, cuộc đời của mẹ tôi cũng gặp rất nhiều khổ hạnh. Nhưng, mẹ nhìn cách tôi chăm con là mẹ hiểu được sự vay trả trong kiếp người. Tôi biết, tôi không thể bù đắp cho mẹ hết được những mất mát nhưng không vì thế mà tôi không bù đắp dù chỉ là một câu nói rất tình cảm.

Tôi còn nợ một người đàn ông

- Từng được mệnh danh là "cỗ máy kiếm tiền" của một thời, giờ cảm giác của chị về đồng tiền như thế nào khi còn và khi không còn đứng trên đỉnh cao danh vọng?

Những lúc tiền nhiều nhất là những lúc tôi khổ nhất. Tiền vừa phải thì cuộc sống tôi yên bình hơn. Tiền nhiều, rồi đầu tư cho nghề nghiệp cũng hết. Danh tiếng lẫy lừng rồi cũng là tiền, mình phải phấn đấu để giữ nó, mệt lắm, lúc nào đầu cũng căng ra. Bây giờ, tôi nghĩ về tiền như thế này, có, thì đầu tư cho nghề nghiệp, không có cũng không sao, để sống cho thanh thản. Ngày xưa khi còn trẻ, tôi luôn chăm chắm một câu: phải làm cho bằng được. Nhưng bây giờ, tôi chấp nhận: có những điều có thể làm, nhưng có những điều phải dừng lại, để cho mình nhẹ nhàng chứ không phải cuốn mình đi như một cơn bão. Làm tiểu gia hay thiếu gia bao giờ cũng khỏe hơn đại gia.

- Vậy, tiền lái chị hay chị lái tiền trong suốt cả quãng đời qua, từ khi còn là một vận động viên vất vả đến cả khi là một ngôi sao số một của làng nhạc?

Tôi không lái tiền mà tiền tự tới, nhưng tiền không lái được tôi. Nếu tiền lái tôi, tôi đã trở thành một kẻ nhẫn tâm trong giới showbiz và chà đạp lên tất cả để giữ danh tiếng. May mắn của tôi là ở cái lứa tuổi đẹp nhất của một đời người, tôi đã được cháy theo âm nhạc và cứ thế tiền tài cũng đến theo. Cái cảm giác của một ngôi sao với danh tiếng và tiền bạc tôi đã có, cần là có và tôi biết thế nào là đủ. Con người ai cũng trải qua những nỗi khổ, không ai hơn ai được cả.

- Gần như chị là một tổng hợp điển hình về một ngôi sao Việt với danh tiếng, tiền bạc, vay nghiệp, trả nghiệp…

Nếu tôi được phép làm một bộ phim về bản thân tôi, tôi chỉ làm về tình yêu thôi, thế thôi cũng đủ để lý giải mọi thứ. Tình yêu của tôi khá lạ lùng và gần như các cuộc tình của tôi chỉ đẹp khi gắn với mệnh ly biệt.

Có những điều có sẵn, tôi cố vùng vẫy mà đâu có thoát ra được. Gặp người ta, đều không tới được với người ta. Lúc người ta đến với tôi chân tình nhất thì danh tiếng và công việc đã cuốn tôi đi. Lúc mọi thứ chững lại thì ai cũng đã yên thân người đó. Người chồng của tôi bây giờ cũng là một mệnh biệt ly ghép lại, từ năm 97 đến 2007, 10 năm tròn. Để bây giờ, đến được với nhau, chia sẻ được với nhau mọi điều, duyên đấy, nhưng cũng là nợ đấy.

- Thời gian gần đây, chị chuyển sang làm bầu sô. Đó có phải là một cách dọn đường cho một ngày nào đó không hát nữa?

Tôi làm bầu nghiệp dư thôi, mỗi năm vài lần. Tôi cần được hát vì đối với tôi hát cũng là một cách giải tỏa những áp lực tình cảm cuộc sống, gia đình xã hội. Hát như để trút ra tất cả. Nhưng tôi sẽ hát một cách chọn lọc. Có gì mới mẻ, tôi sẽ hát còn nếu không, tôi vẫn kiên nhẫn chờ những điều mới hơn sẽ đến. Tôi bị tổn thương cảm xúc và sức khỏe một thời gian dài chính vì thế nên giọng hát cũng không hay được. Bây giờ, tôi đã tạm lấy được những gì đã mất.

- Như chị quan niệm, sống để mà cho, và cho là hạnh phúc. Vậy, với những người đàn ông đến rồi đi, đến rồi ở lại trong cuộc đời chị, hẳn họ nợ chị rất nhiều?

Ngược lại, tôi nợ nhiều người đàn ông lắm. Nhưng, người mà tôi nợ nhiều nhất mà không bao giờ trả được, là một người bạn giờ vẫn chưa lấy vợ vì tôi. Tuổi trẻ, cứ đùa đùa giỡn giỡn, cuối cùng ra nông nỗi đó. Tính tôi vốn nhiệt tình, đôi lúc hồn nhiên, lo lắng cho người ta để rồi gây ra những hiểu lầm trong tình cảm. Đầy lần tôi khuyên người ta hãy lấy vợ đi, mà người ta vẫn nói là không. Hình như tôi vướng nghiệp tình cảm. Khi người ta đã cảm mến thì một hành động nhỏ cũng dễ làm người ta hiểu khác. Hồi đó, tôi ngoài 20 tuổi, người ta khen tóc tôi thơm, và tôi hay đưa tóc cho người ta…ngửi. Có những điều nhẹ nhàng nhưng làm người ta chết rất lâu. Nó khác với những gì làm đau, qua cơn đau thì mọi thứ lại trở lại bình thường. Để rồi, mọi thứ đã diễn ra như tiểu thuyết và người ta vẫn cứ ở đó, qua tuổi 20, 30 và giờ thì ngoài 40…

- Sống cứ để mà lo toan và suy nghĩ đau đáu về những món nợ, thì bao giờ chị mới thanh thản, mới bình yên được?

Tôi theo đạo Phật và có pháp danh là Hương, thờ Phật tại tâm và tu tại gia. Hiện nay, tôi đang bình yên và bình ổn sau rất nhiều sóng gió mà không phải sóng gió nào tôi cũng nói ra được. Nhiều loại sóng, sóng người ta tự dội vào mình và sóng từ bên trong cuộc đời mình. Tôi bình tĩnh đón nhận, và bây giờ khi bình yên lại để nói chuyện, thì những con sóng đến và mình vững chãi được trước nó, cũng là một điều rất hay, giúp cho tôi bình tĩnh nhiều hơn và chịu đựng giỏi hơn.

Những ngày tiếp theo tôi sẽ đi lại tự nhiên như mình chưa biết gì và khám phá cuộc sống một cách nhẹ nhàng, trong trẻo. Dù trải qua mọi bầm dập nhưng tôi không bao giờ cảm thấy e dè với cuộc đời mà ngược lại, phải thấy ngày mai của mình là một ngày rất mới. Tôi sống hồn nhiên hơn, thoải mái hơn.


(Theo TGNNT)

Theo www.baomoi.com

Wednesday, 4 April 2012

Duong Mich xau ho lan dau dong canh sex

>> Sốt 40 độ, Dương Mịch bỏ họp báo giữa chừng

Hôm 2/4, Dương Mịch cùng đoàn phim Lost Bullets tham dự buổi họp báo ra mắt phim tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Diện bộ váy màu cam rực rỡ, nữ diễn viên Trung Quốc nở nụ cười tươi tắn. Sau trận ốm tuần trước, dường như cô đào đã lấy lại được thần thái khỏe khoắn.

Dương Mịch tại buổi họp báo ra mắt bộ phim hôm 2/4. Ảnh: Sohu.

Trong buổi họp báo, Dương Mịch đã chia sẻ cảm xúc khi lần đầu tiên diễn cảnh phòng the với đồng nghiệp Tạ Đình Phong. Cô tiết lộ, dù mới chỉ gia nhập đoàn phim được vài ngày và là "lính mới" trong việc đóng những cảnh nhạy cảm nhưng cuối cùng cô và tài tử họ Tạ hoàn thành nhiệm vụ này nhanh chóng hơn mức tưởng tượng. Tuy vậy, để lấy dũng khí, trước khi cởi áo, cô đã phải nhờ tới sự trợ giúp của rượu: "Vì là lần đầu nên tôi rất hồi hộp, đạo diễn bèn bảo hãy uống một chút để lấy can đảm. Cuối cùng, tôi tu hết cả một lon bia cùng một ly rượu vang mới đủ dũng khí đứng trước ba máy quay. Nhưng hóa ra mọi thứ diễn ra nhanh hơn tưởng tượng, chưa kịp cảm nhận mọi thứ thì đã… xong cảnh quay".

Tạ Đình Phong là thần tượng của Dương Mịch từ khi cô còn nhỏ, chính vì vậy, việc đóng cảnh "nóng" với người mình hâm mộ không dễ dàng chút nào. Ngay cả khi cảnh quay đã kết thúc, cô vẫn còn cảm thấy rất xấu hổ và không biết làm gì, trong khi Tạ Đình Phong chạy vội ra cùng đạo diễn xem lại cảnh quay: "Anh ấy để tôi ngồi lại, khiến tôi lúng túng đến mức chẳng biết làm gì. Hóa ra anh ấy cũng không có kinh nghiệm gì".

Tạ Đình Phong thủ vai chồng Dương Mịch trong phim mới.

Trong Lost Bullets, Dương Mịch vào vai vợ của một cảnh sát trẻ (Tạ Đình Phong đóng), cả hai sẽ cùng nhau khám phá bí ẩn quanh những cái chết khó hiểu.

Nguyễn Hương

Tin liên quan

Theo www.baomoi.com

Tuesday, 3 April 2012

Cam cu cam, ban cu ban

Ảnh chụp trên đường Hùng Vương, đoạn đối diện trường THCS Hồ Thị Hương, P.Xuân Bình, thị xã Long Khánh, tỉnh Đồng Nai.

Tin, ảnh: Ngọc Tiên

Theo www.baomoi.com

Thursday, 29 March 2012

Hoc tu nhung con nguoi quanh ta

>Nhận bài dự thi "Viết cho tuổi học trò"

Học từ những con người quanh ta. Đó là lời dạy mà tôi đã nhận được từ cô giáo dạy môn giáo dục công dân khi tôi học lớp 7.

Hôm đó, cô gọi tôi lên bảng để kiểm tra bài cũ.

- Em hãy cho biết thế nào là tiết kiệm và vì sao phải tiết kiệm? Hãy kể một tấm gương về lối sống tiết kiệm.

Câu hỏi của cô không khó với tôi vì câu trả lời đã có trong sách và tôi đã học rất thuộc bài. Tôi tự tin trả lời câu hỏi. Nhưng khi tôi trả lời xong, cô không nhận xét ngay mà im lặng vài giây suy nghĩ. Tôi cảm thấy lo lắng. Rồi cô nói:

- Em đã rất thuộc bài và điều đó rất đáng khen. Tuy nhiên, cô muốn nói với Hạnh (là tôi) và cả lớp rằng, các em không nhất thiết phải kể lại câu chuyện như trong sách, các em có thể kể những câu chuyện về những con người xung quanh các em, về bố mẹ, ông bà, anh chị hay bạn bè… bất kỳ ai mà các em biết. Xung quanh chúng ta có rất nhiều tấm gương sáng. Cô muốn các em biết nhận ra những đức tính, những việc làm tốt của những con người quanh mình để học tập. Những câu chuyện thực với những con người thực sẽ là những bài học sâu sắc nhất đối với các em.

Lúc đó, tôi đã rất lúng túng. Tôi không tìm ra được một câu chuyện gì để kể ngoài câu chuyện trong sách mà tôi đã học thuộc lòng. Cô cho tôi 9 điểm. Nhưng với tôi điểm 9 ngày hôm đó lại có ý nghĩa nhiều hơn những điểm 10 mà tôi đã được nhận bởi vì tôi đã nhận được một bài học ý nghĩa. Lời dạy của cố đã khiến tôi suy nghĩ và thay đổi.

Kể từ hôm đó, tôi biết quan sát cuộc sống xung quanh và phát hiện ra rằng cuộc sống bình dị nhưng chứa đựng biết bao điều đẹp đẽ. Cuộc sống đẹp khi ta kiên cường vượt qua những khó khăn để trưởng thành hơn.

Bài học về tính giản dị, lòng dũng cảm, lòng yêu thương con người đều hiện hữu trong cuộc sống xung quanh tôi hàng ngày, hàng giờ, chứ không phải chỉ có trong sách vở. Nhờ lời dạy của cô mà tôi đã biết quan sát và rung cảm với cuộc sống quanh mình. Tôi biết thương bố mẹ đi làm vất vả, đồng lương ít ỏi nhưng luôn cố gắng để anh em tôi được đầy đủ và được học hành trong những môi trường tốt nhất. Khi vào đại học, tôi lại biết nể phục những người bạn đầy nghị lực từ những miền quê xa tới thành phố học khi điều kiện kinh tế có rất nhiều khó khăn.

Mỗi lần vấp ngã hay gặp khó khăn, nhớ lời cô dạy, tôi lại nghĩ tới những con người đầy nghị lực và đầy tình yêu đối với cuộc sống. Dường như những con người với những câu chuyện đẹp và bình dị quanh tôi chính là chỗ dựa tinh thần, tiếp thêm cho tôi sức mạnh để tiếp tục thực hiện những mơ ước tuổi trẻ của mình. Tôi thầm cám ơn cô đã cho tôi một bài học giản dị mà ý nghĩa.

Lê Thị Bích Hạnh

Cuộc thi "Viết cho tuổi học trò"

Cuộc thi nhằm giúp các bạn trẻ chia sẻ những câu chuyện về tuổi học trò, vui hoặc buồn, khiến bạn bật cười hay muốn khóc khi nghĩ đến. Nhưng đó là nơi cất giữ một phần con người bạn, là cuốn cẩm nang đúc kết những bài học sẽ theo suốt cả cuộc đời.

Hãy chia sẻ với chúng tôi con người đó, câu chuyện đó của bạn hoặc những người xung quanh để những bài học của bạn sẽ trở thành của mọi người, để giúp cho ai đó còn đang chưa tìm được lối thoát sẽ nhận ra sự đồng cảm và niềm hy vọng vẫn tồn tại trong cuộc đời này và để tuổi học trò mãi mãi là những dấu ấn không quên trong mỗi chúng ta.

Cuộc thi do FPT Polytechnic phối hợp với VnExpress và iOne.net tổ chức.

Xem thông tin chi tiết về cuộc thi và gửi bài tham dự tại đây


Theo www.baomoi.com

Wednesday, 28 March 2012

Hoan phat hanh The Hunger Games tai Viet Nam

"Kẻ cắp xe đạp"- phim hay của mọi thời đại "The Hunger Game" cháy vé Điệp viên "đánh nhau" vì người đẹp

Theo dự kiến, phim "The Hunger Games" (Trò chơi sinh tử) sẽ được phát hành tại Việt Nam vào ngày 30/3 tới đây, sau khu vực Bắc Mỹ một tuần. Tuy nhiên, chiều 26/3, nhà phát hành Megastar vừa gửi thông báo về kế hoạch phát hành bộ phim sẽ bị trì hoãn.

Tuy nhiên, thông báo này không cho biết lý do tại sao bộ phim lại bị hoãn phát hành tại Việt Nam và cũng không đưa ra thời gian cụ thể bộ phim sẽ được khởi chiếu tại Việt Nam.

Trong một cuộc bình chọn của người hâm mộ trang Nextmovie cuối năm 2011, "The Hunger Game" đã dẫn đầu danh sách những bộ phim được chờ đợi nhất năm 2012 với 51% số phiếu bầu.

Bộ phim được xây dựng dựa trên cuốn tiểu thuyết giả tưởng cùng tên của Suzanne Collins với sự tham gia của hàng loạt ngôi sao đình đám như: Jennifer Lawrence, Josh Hutcherson, Liam Hemsworth.

Bộ phim "The Hunger Game" lấy bối cảnh trong một tương lai không xa, khi Bắc Mỹ đã sụp đổ, bị suy yếu do hạn hán, nạn đói, hỏa hoạn và chiến tranh được thay thế bằng quốc gia Panem, một đất nước bị chia cắt thành Capitol và 12 quận. Mỗi năm hai đại diện trẻ từ mỗi quận được lựa chọn bằng cách quay xổ số để tham gia vào cuộc chơi The Hunger Game. Một phần là để giải trí, một phần là để đe dọa các quận khác phải khuất phục và các trò chơi sẽ được phát sóng trên toàn quốc gia Panem.

Katniss Everdeen, cô bé 16 tuổi đại diện cho quận 12 của mình cùng với 23 bạn cùng trang lứa đến từ các quận khác sẽ tham gia vào cuộc chơi này và người chiến thắng sẽ là người duy nhất sống sót.

Nhà biên kịch Nguyễn Thị Hồng Ngát- Thành viên Hội đồng duyệt phim Quốc gia cho hay: Dù là trò chơi nhưng bộ phim này bạo lực và tàn nhẫn quá. Nó không phù hợp với Việt Nam. Do vậy cả hội đồng phát biểu là không nên cho công chiếu.


Theo www.baomoi.com

Tuesday, 27 March 2012

Phim phia Bac dang suy kiet

"Phim phía Bắc đang suy kiệt"?

Phim phía Nam - "Bành trướng" về số lượng

Đạo diễn Nguyễn Hữu Phần có lý do để đưa ra nhận định về sự suy kiệt của phim phía Bắc (gồm cả phim truyền hình và phim điện ảnh). Nhìn trên danh sách phim gửi dự thi Cánh Diều Vàng năm 2011 có thể nhận ra ngay sự yếu thế rõ rệt của phim phía Bắc về mặt… số lượng.

Ở hạng mục giải thưởng dành cho phim truyện nhựa có 12 phim dự thi, trong đó có đến 9 phim đến từ phía Nam, chỉ có vỏn vẹn 3 bộ phim Bắc (được sản xuất bởi nhà sản xuất phía Bắc, đạo diễn Bắc, diễn viên miền Bắc và nói tiếng Bắc). Ở hạng mục giải thưởng dành cho phim truyền hình, sự áp đảo của phim phía Nam diễn ra "khủng khiếp" hơn. Với 19 bộ phim dự tranh Cánh Diều (lên tới 597 tập) chỉ có… 2 bộ phim của miền Bắc sản xuất, đó là Chủ tịch tỉnh (VFC) và Thái sư Trần Thủ Độ (Công ty cổ phần phim truyện I). Tuy nhiên, ngay sau đó Thái sư Trần Thủ Độ bị loại do vi phạm quy chế, chỉ còn lại duy nhất Chủ tịch tỉnh "chiến đấu" với 18 bộ phim phía Nam để tranh giải. Kết quả như đã thấy, phim truyền hình phía Nam đại thắng, diễn viên phim truyền hình phía Nam cũng đại thắng.

Chủ tịch tỉnh Trần Thủ Độ là 2 đại diện của phim phía Bắc "thi đấu" cùng 17 phim truyền hình phía Nam. Tuy nhiên, Trần Thủ Độ sau đó đã bị loại. Chủ tịch tỉnh chỉ dành được bằng khen.

Lý giải cho sự lép vế này, đạo diễn Đỗ Thanh Hải - Giám đốc trung tâm sản xuất phim truyền hình (VFC) cho biết: "Rất đơn giản, vì phía Nam nhiều đơn vị tham gia sản xuất phim hơn để đáp ứng nhu cầu phát sóng của rất nhiều kênh sóng của các Đài truyền hình phía Nam. Phía Bắc, ngoài VTV có khung giờ phim Việt cố định hàng ngày, Đài TH Hà nội không có khung giờ phim truyền hình mới. VTC cũng ít phim phát sóng. Năm nay, ngoài VFC là đơn vị sản xuất phim phía Bắc gửi duy nhất một bộ phim tham dự giải, hình như không có đơn vị nào khác".

Từ 5 năm trước, nhà nước đã kêu gọi doanh nghiệp tham gia xã hội hóa điện ảnh, xã hội hóa truyền hình. Tất cả những ai có tiền đều có thể tham gia sản xuất phim, chỉ cần phim có quảng cáo là nghiễm nhiên lên sóng giờ vàng trên khắp các kênh. Ở phía Nam doanh nghiệp bắt nhịp với công cuộc xã hội hóa truyền hình, xã hội hóa điện ảnh nhanh gấp nhiều lần phía Bắc. Hàng loạt kênh truyền hình ra mắt, song hành cùng truyền hình là… quảng cáo, song hành với quảng cáo là showgame và phim. Phía Nam với thị trường béo bở, những công ty tư nhân tham gia sản xuất phim để kiếm lợi nhuận từ quảng cáo mọc lên "như nấm sau mưa".
Nếu như diễn viên phía Bắc "ngồi chơi xơi nước" cả năm đợi kịch bản, diễn viên phía Nam chạy sô mệt nghỉ từ trường quay này đến trường quay khác. Nếu như ở phía Bắc diễn viên sống lay lắt với nghề, ở TpHCM, diễn viên nườm nượp lái ô tô đi đóng phim. Nghề diễn ngoài Bắc khắt khe, kén chọn, nghề diễn trong Nam "tận thu" tới cả dàn "chân dài" hùng hậu, dàn ca sỹ trẻ đẹp, ngay đến các hoa hậu cũng chạy sô ồn ã.

Elly Trần đoạt Cánh Diều Vàng ở hạng mục Nữ diễn viên chính xuất sắc thể loại phim truyền hình cho vai diễn An phim Khát vọng thượng lưu . Giải thưởng bị dư luận phản đối dữ dội.

Phía Nam sản xuất phim náo nhiệt tới mức, họ khan hiếm diễn viên, khan hiếm đạo diễn. Rất đông những đạo diễn phía Bắc được mời vào miền Nam làm phim với giá cát-sê hậu hĩnh. Đương nhiên, các đạo diễn phía Bắc háo hức vào Nam. Hầu hết trong số họ là đạo diễn của những hãng phim nhà nước như VFC, hãng phim truyện VN (nay là Công ty TNHH một thành viên phim truyện VN), hãng phim truyện I…

"Ngẫm thay, muôn sự tại… tiền?"

Đạo diễn Bùi Tuấn Dũng là một trong số những đạo diễn thường xuyên được "miền Nam" mời vào làm phim. Anh vốn thuộc biên chế của công ty TNHH một thành viên phim truyện VN. Phim nhựa từng là thương hiệu của hãng phim truyện VN (xin được gọi bằng tên cũ). Nhưng, hàng chục năm trở lại đây, đạo diễn của hãng chỉ đến cơ quan ngồi uống nước trà và… "chém gió". Tiền không có nghĩa là, phim không có. Các đạo diễn của điện ảnh buộc phải đi làm phim truyền hình vì… "cơm áo gạo tiền".

Bùi Tuấn Dũng chỉ đạo một cảnh quay với các diễn viên phía Nam

Không ít lần, Bùi Tuấn Dũng mang theo cả diễn viên ngoài Bắc vào Nam làm phim. Chia sẻ ý kiến về sự "bành trướng" của phim phía Nam, Bùi Tuấn Dũng cho biết "Thị phần phim điện ảnh hầu như là sân chơi của các hãng sản xuất phía Nam. Hãy ra rạp dịp lễ, Tết sẽ thấy rất rõ điều này. Ngoài Bắc, một vài bộ phim nhà nước không thèm định hướng thị trường chết yểu ngay trong ngày họp báo. Về phim truyền hình, một ngày ở TpHCM có khoảng 40-50 đoàn phim truyền hình làm việc, ở Hà Nội, con số này chắc chỉ có khoảng…5 đoàn".

Theo Bùi Tuấn Dũng, bản thân anh cũng "choáng" trước lực lượng đông đảo các công ty tư nhân đổ xô đi làm phim ở phía Nam. Sự đông đảo, hùng hậu đã làm nên tính chuyên nghiệp cho đội ngũ… "thợ thuyền" của các dịch vụ làm phim phía Nam.

"Ở Sài Gòn, nếu đi quay sẽ phải dậy rất sớm để tránh kẹt xe. Tôi thường thức dậy lúc 5h sáng, 6h ra khỏi nhà và 7h tôi thấy mọi bộ phận đã sẵn sàng chờ tôi ở trường quay, tôi đến là bấm máy. Muốn vậy, họ phải đến trước tôi khoảng một tiếng. Khi quay phim ở Hà Nội, ngày đầu tôi bị sốc, trừ những diễn viên gạo cội, các bạn diễn viên trẻ tận 8-9h mới tới. Nghĩa là 10h mới có thể bấm máy. Sự thiếu chuyên nghiệp thường để lãng phí thời gian vào những việc không đáng có"- Bùi Tuấn Dũng cho biết.

Long ruồi - một bộ phim giải trí thắng lớn về doanh thu năm 2011.
Phim cũng đoạt Cánh Diều Bạc tại lễ trao giải Cánh Diều Vàng hôm 17/3.

Đại diện của một công ty sản xuất phim có tiếng chia sẻ với phóng viên Dân trí, họ có trụ sở ở cả TPHCM và Hà Nội. Tuy nhiên, hầu hết các dự án phim (kể cả phim truyền hình và phim truyện nhựa), công ty đều ưu tiên cho thị trường phía Nam. "Điều ấy rất dễ hiểu. Thị trường phía Nam là thị trường lớn hơn. Khán giả miền Nam có sở thích đi xem phim giải trí, trong khi khán giả phía Bắc rất… lười. Chưa kể, những dịch vụ làm phim, đội ngũ diễn viên… ở phía Nam cũng hùng hậu hơn". Phước Sang- ông chủ của hãng phim Phước Sang cũng khẳng định quan điểm, "Để làm phim, thị trường phía Nam, khán giả phía Nam luôn là ưu tiên của các nhà đầu tư. Khi ai cũng muốn sinh lời cho đồng vốn bỏ ra, thị trường phim phía Nam sẽ là giải pháp an toàn".

Tuy nhiên, một câu hỏi đặt ra, sự "bành trướng" có làm nên thương hiệu cho phim truyền hình và phim điện ảnh phía Nam? Hay, sự "bành trướng" chỉ làm nên những ồn ào, nhạt thếch…?

(Còn nữa)
Hiền Hương

Theo www.baomoi.com

Related posts